Chỉ là chuyện thường tình

Chỉ là chuyện thường tình


CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH
Tác giả: Tâm Văn
Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
Đôi lời: Đây là một câu chuyện thật sự nhẹ nhàng, ấm áp, đúng là tác giả chuyên viết thể loại thanh xuân, không kịch liệt, không day dứt nhiều. Tình yêu của họ trải dài suốt 18 năm, họ lần đầu gặp nhau năm cô lên tám, lần gặp gỡ sau đó chỉ có anh nhận ra cô, để rồi 18 năm sau cô mới nhận ra người con trai đã từng chơi trốn tìm, và là người duy nhất tìm thấy cô, quyết tâm không đánh mất cô lần nữa.

Tịch Nhan có một người chị song sinh là Triều Nhan, rực rỡ như ánh mặt trời, cô lại dịu dàng như ánh trăng. Mối tình đầu của cô với Tô Hàng cũng là một mặt trời chói lọi khác, hoàn toàn không phù hợp với bản tính của cô. Có lẽ tình yêu của cô lúc ấy nghiêng nhiều về biết ơn trước sự quan tâm của anh dành cho một người cô đơn trong lớp học, tình cảm ngộ nhận biến thành tình yêu. Sau đó vì những kỷ niệm đẹp làm cô nhớ mãi, không thể buông lòng mình xuống mặc dù biết anh chỉ xem cô là vật thế thân ngắn ngủi sau khi chia tay với chị cô. Thành thực mà nói, cô cũng không thể có một kết thúc có hậu với Tô Hàng vì anh không chú tâm vào tình yêu của cô, lúc đó anh thích hợp với một Triều Nhan hừng hực sức sống hơn. Tịch Nhan là một cô gái nhìn qua có vẻ lãnh đạm, dửng dung nhưng thực chất lại mang đến cho người bên cạnh một cảm giác thân thiện, yên tâm khi tiếp xúc, có vẻ mong manh yếu đuối nhưng nội tâm lại mạnh mẽ kiên cường, một khi đã xác định sẽ không bao giờ thay đổi.

Trác Thanh Liên – Kiều Dật cũng như cô có một tuổi thơ không hạnh phúc, mẹ anh một mình nuôi anh đến 9 tuổi mới được nhận cha. Anh trưởng thành trước tuổi, từ khi thấy cảnh cô chăm sóc bà ngoại của mình, anh đã mang cô bỏ vào trong tim từ năm đó. Cô là người duy nhất không kỳ thị bệnh tật của bà, không mang gia cảnh của anh ra châm chọc. Hai đứa trẻ không nhiều niềm vui ấy đi chung một đoạn đường ngắn ngủi, cô để lại trong anh một hình ảnh không thể phai mờ, là động lực để anh quay về tìm người con gái yêu thương năm cũ. Anh cũng như cô, không nồng nhiệt như lửa nhưng lặng lẽ len lỏi trong tim cô từng chút một, như một vì tinh tú chấp nhận quay quanh cô để cô được tỏa sáng. Tình yêu của anh như chiếc khăn kỳ diệu dần dần biến cô từ một chú vịt con thành một cô nàng thiên nga xinh đẹp. Mẫu người đàn ông như Kiều Dật thật dễ làm các cô gái say mê, yêu thương chiều chuộng trong từng câu nói, từng hành động, đem cô trở thành nữ hoàng của lòng anh, tự biến anh thành một vị quân vương cao ngạo với đời nhưng luôn mềm mỏng dịu dàng với cô. Thật sự lãng mạn đến rung động trái tim mất thôi!

Tâm Văn viết rất ngọt ngào, nhiều cảm xúc, nhiều những suy nghĩ lãng mạn của nhân vật được phát biểu thành lời, một số đoạn tả cảnh thật đẹp. Dường như cô chắt lọc ngôn từ để đạt đến độ hoàn mỹ trong diễn đạt. Thông thường mình không thích đọc nhiều văn miêu tả, mình thích hành động và lời thoại, nhưng mình thiết những triết lý, những tự thuật, nhưng băn khoăn của nhân vật trong truyện, không làm cho người đọc cảm thấy rườm rà, chỉ thấy lắng lại trong lòng nhiều yêu thương, nhiều cảm xúc đẹp.
Add to list
Free
95
4.8
User ratings
9
Installs
1,000+
Concerns
0
File size
835 kb
Screenshots
Screenshot of Chỉ là chuyện thường tình Screenshot of Chỉ là chuyện thường tình Screenshot of Chỉ là chuyện thường tình
About Chỉ là chuyện thường tình
CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH
Tác giả: Tâm Văn
Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
Đôi lời: Đây là một câu chuyện thật sự nhẹ nhàng, ấm áp, đúng là tác giả chuyên viết thể loại thanh xuân, không kịch liệt, không day dứt nhiều. Tình yêu của họ trải dài suốt 18 năm, họ lần đầu gặp nhau năm cô lên tám, lần gặp gỡ sau đó chỉ có anh nhận ra cô, để rồi 18 năm sau cô mới nhận ra người con trai đã từng chơi trốn tìm, và là người duy nhất tìm thấy cô, quyết tâm không đánh mất cô lần nữa.

Tịch Nhan có một người chị song sinh là Triều Nhan, rực rỡ như ánh mặt trời, cô lại dịu dàng như ánh trăng. Mối tình đầu của cô với Tô Hàng cũng là một mặt trời chói lọi khác, hoàn toàn không phù hợp với bản tính của cô. Có lẽ tình yêu của cô lúc ấy nghiêng nhiều về biết ơn trước sự quan tâm của anh dành cho một người cô đơn trong lớp học, tình cảm ngộ nhận biến thành tình yêu. Sau đó vì những kỷ niệm đẹp làm cô nhớ mãi, không thể buông lòng mình xuống mặc dù biết anh chỉ xem cô là vật thế thân ngắn ngủi sau khi chia tay với chị cô. Thành thực mà nói, cô cũng không thể có một kết thúc có hậu với Tô Hàng vì anh không chú tâm vào tình yêu của cô, lúc đó anh thích hợp với một Triều Nhan hừng hực sức sống hơn. Tịch Nhan là một cô gái nhìn qua có vẻ lãnh đạm, dửng dung nhưng thực chất lại mang đến cho người bên cạnh một cảm giác thân thiện, yên tâm khi tiếp xúc, có vẻ mong manh yếu đuối nhưng nội tâm lại mạnh mẽ kiên cường, một khi đã xác định sẽ không bao giờ thay đổi.

Trác Thanh Liên – Kiều Dật cũng như cô có một tuổi thơ không hạnh phúc, mẹ anh một mình nuôi anh đến 9 tuổi mới được nhận cha. Anh trưởng thành trước tuổi, từ khi thấy cảnh cô chăm sóc bà ngoại của mình, anh đã mang cô bỏ vào trong tim từ năm đó. Cô là người duy nhất không kỳ thị bệnh tật của bà, không mang gia cảnh của anh ra châm chọc. Hai đứa trẻ không nhiều niềm vui ấy đi chung một đoạn đường ngắn ngủi, cô để lại trong anh một hình ảnh không thể phai mờ, là động lực để anh quay về tìm người con gái yêu thương năm cũ. Anh cũng như cô, không nồng nhiệt như lửa nhưng lặng lẽ len lỏi trong tim cô từng chút một, như một vì tinh tú chấp nhận quay quanh cô để cô được tỏa sáng. Tình yêu của anh như chiếc khăn kỳ diệu dần dần biến cô từ một chú vịt con thành một cô nàng thiên nga xinh đẹp. Mẫu người đàn ông như Kiều Dật thật dễ làm các cô gái say mê, yêu thương chiều chuộng trong từng câu nói, từng hành động, đem cô trở thành nữ hoàng của lòng anh, tự biến anh thành một vị quân vương cao ngạo với đời nhưng luôn mềm mỏng dịu dàng với cô. Thật sự lãng mạn đến rung động trái tim mất thôi!

Tâm Văn viết rất ngọt ngào, nhiều cảm xúc, nhiều những suy nghĩ lãng mạn của nhân vật được phát biểu thành lời, một số đoạn tả cảnh thật đẹp. Dường như cô chắt lọc ngôn từ để đạt đến độ hoàn mỹ trong diễn đạt. Thông thường mình không thích đọc nhiều văn miêu tả, mình thích hành động và lời thoại, nhưng mình thiết những triết lý, những tự thuật, nhưng băn khoăn của nhân vật trong truyện, không làm cho người đọc cảm thấy rườm rà, chỉ thấy lắng lại trong lòng nhiều yêu thương, nhiều cảm xúc đẹp.
User reviews of Chỉ là chuyện thường tình
Write the first review for this app!
Android Market Comments
No comments in the Android market yet