Khổng tước rừng sâu

Khổng tước rừng sâu


KHỔNG TƯỚC RỪNG SÂU
Tác giả: Thái Trí Hằng

Nguồn: e-thuvien.com

Dịch: Wasabee
LỜI TÁC GIẢ


Mùa xuân năm 1986, tôi dọn vào một căn phòng có hai cửa sổ, ở suốt ba học kỳ cuối cùng của năm cấp 3.

Căn phòng ở tầng năm, hai cửa sổ một quay về phía nam, một quay về phía tây.
Cửa sổ quay về phía nam nhìn ra trường trung học nữ bên cạnh, đó là hoạt động giải trí lớn nhất của tôi.
Thỉnh thoảng các bạn nữ vô tình ngước lên nhìn thấy tôi đang dựa vào cửa sổ, sẽ lén lút nói thầm với nhau.
Có lẽ là nói mấy lời kiểu như cái thằng cha vớ vẩn kia lại đang nhìn trộm bọn mình, chắc chắn là cái đồ biến thái bla bla.
Khi đó tôi chẳng hề thấy xấu hổ, ngược lại còn đắc ý cười hi hi, còn giơ ngón tay hình chữ V với họ.
Tuổi trẻ quả nhiên thật tốt.

Cửa sổ bên phía tây, là hướng biển, cũng là hướng quê nhà.
Tuy vốn không nhìn thấy biển, nhưng trong lòng có biển, mắt sẽ tự nhiên nhìn thấy biển.
Đối với tôi khi đó còn chưa tròn mười bảy tuổi mà nói, vẫn còn có một sự quyến luyến mạnh mẽ với quê hương.
Vì thế khi nhớ nhà, tôi sẽ đứng ở cửa sổ phía tây, nhìn về phía xa.
Sau này nhà không nhìn thấy nữa, tôi bèn đóng cánh cửa này lại, không mở ra nữa.
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác rồi.

Mang danh một nhà văn, tôi sợ nhất là bị hỏi những câu kiểu như cảm hứng tới từ đâu.
Tôi không thể nào nói ra những câu hoa mỹ như cảm hứng đến từ lúm đồng tiền tươi rói trên khuôn mặt mỹ miều của người thiếu nữ thanh xuân; hay là đến từ bà lão tóc bạc dù đã cúi đầu cũng không thể giấu đi vết đồi mồi của năm tháng vân vân.
Chỉ có thể nói ra một cái đáp án vớ vẩn là cảm hứng của tôi đến từ cảm nhận của bản thân với cuộc sống.

Bởi vì sau khi dọn vào căn phòng đó, tôi đã quen với việc tiếp xúc với chính bản thân mình, trong cuộc sống không có hình bóng của người khác.
Tôi bắt đầu dùng trái tim để cảm nhận mỗi sự việc, sự vật, con người trong cuộc sống.
Mười mấy năm nay, mỗi khi cuộc sống khiến tôi có suy nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, trong lòng tôi sẽ thử quay về căn phòng đó, tìm lại cái “từ đầu” kia.
Về một ý nghĩa nào đó, đó là khởi điểm cho cuộc sống của tôi.

Có lẽ tôi thuộc loại người không lớn được, nói cách khác là căn bản không tài nào trưởng thành.
Bởi vì nguyên trạng của cuộc sống tôi, mười chín năm trước trong căn phòng đó, đã được đắp nặn hoàn chỉnh.
Sau này hoặc giả có thể sửa chữa, nhưng hình dáng sẽ không thay đổi bao nhiêu.

Trong quá trình sáng tác của tôi, ý nghĩ “bắt đầu lại từ đầu” tổng cộng có hai lần.
Lần đầu là nửa năm sau khi viết xong “Lần đầu thân mật”.
Bởi vì khi viết “Lần đầu thân mật”, tôi không ngừng đọc được những nhận xét của người khác đối với tôi.
Nhưng tôi hoặc tác phẩm của tôi trong lời người khác, đối với tôi là hoàn toàn xa lạ.
Tôi bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, không biết phải làm sao.
Vì sợ lạc đường, nên lựa chọn đứng yên tại chỗ.

Cho đến khi tôi quay về căn phòng đó, tìm lại được một bản thân mình chưa từng thay đổi.
Cũng phảng phất ngửi thấy mùi vị hồng trà lạc thần quen thuộc, đó là mùi vị duy nhất trong cuộc sống khi đó.
Bây giờ mùi vị của cuộc sống, hoặc là chính bản thân cuộc sống, căn bản không thể giống như trước được nữa.
Chỉ còn lại bản thân mình là không thay đổi.

Vì thế tôi dùng những dòng chữ rất đơn giản, viết nên “Hồng trà lạc thần.”
Lần thứ hai - cũng chính là lần này – ý nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, là một tháng trước khi cất bút viết “Khổng tước rừng sâu.”
Nguyên nhân rất đơn giản: Tôi mệt rồi.
Đứa trẻ ham chơi đến mấy mệt rồi cũng sẽ muốn về nhà, vì thế tôi muốn quay lại căn phòng đó.

.....
tieu thuyet truyen tinh cam lang man ngon tinh trung quoc hien dai khong tuoc rung sau thai tri hang
Add to list
Free
100
5.0
User ratings
1
Installs
100+
Concerns
0
File size
663 kb
Screenshots
Screenshot of Khổng tước rừng sâu Screenshot of Khổng tước rừng sâu Screenshot of Khổng tước rừng sâu

About Khổng tước rừng sâu
KHỔNG TƯỚC RỪNG SÂU
Tác giả: Thái Trí Hằng

Nguồn: e-thuvien.com

Dịch: Wasabee
LỜI TÁC GIẢ


Mùa xuân năm 1986, tôi dọn vào một căn phòng có hai cửa sổ, ở suốt ba học kỳ cuối cùng của năm cấp 3.

Căn phòng ở tầng năm, hai cửa sổ một quay về phía nam, một quay về phía tây.
Cửa sổ quay về phía nam nhìn ra trường trung học nữ bên cạnh, đó là hoạt động giải trí lớn nhất của tôi.
Thỉnh thoảng các bạn nữ vô tình ngước lên nhìn thấy tôi đang dựa vào cửa sổ, sẽ lén lút nói thầm với nhau.
Có lẽ là nói mấy lời kiểu như cái thằng cha vớ vẩn kia lại đang nhìn trộm bọn mình, chắc chắn là cái đồ biến thái bla bla.
Khi đó tôi chẳng hề thấy xấu hổ, ngược lại còn đắc ý cười hi hi, còn giơ ngón tay hình chữ V với họ.
Tuổi trẻ quả nhiên thật tốt.

Cửa sổ bên phía tây, là hướng biển, cũng là hướng quê nhà.
Tuy vốn không nhìn thấy biển, nhưng trong lòng có biển, mắt sẽ tự nhiên nhìn thấy biển.
Đối với tôi khi đó còn chưa tròn mười bảy tuổi mà nói, vẫn còn có một sự quyến luyến mạnh mẽ với quê hương.
Vì thế khi nhớ nhà, tôi sẽ đứng ở cửa sổ phía tây, nhìn về phía xa.
Sau này nhà không nhìn thấy nữa, tôi bèn đóng cánh cửa này lại, không mở ra nữa.
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác rồi.

Mang danh một nhà văn, tôi sợ nhất là bị hỏi những câu kiểu như cảm hứng tới từ đâu.
Tôi không thể nào nói ra những câu hoa mỹ như cảm hứng đến từ lúm đồng tiền tươi rói trên khuôn mặt mỹ miều của người thiếu nữ thanh xuân; hay là đến từ bà lão tóc bạc dù đã cúi đầu cũng không thể giấu đi vết đồi mồi của năm tháng vân vân.
Chỉ có thể nói ra một cái đáp án vớ vẩn là cảm hứng của tôi đến từ cảm nhận của bản thân với cuộc sống.

Bởi vì sau khi dọn vào căn phòng đó, tôi đã quen với việc tiếp xúc với chính bản thân mình, trong cuộc sống không có hình bóng của người khác.
Tôi bắt đầu dùng trái tim để cảm nhận mỗi sự việc, sự vật, con người trong cuộc sống.
Mười mấy năm nay, mỗi khi cuộc sống khiến tôi có suy nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, trong lòng tôi sẽ thử quay về căn phòng đó, tìm lại cái “từ đầu” kia.
Về một ý nghĩa nào đó, đó là khởi điểm cho cuộc sống của tôi.

Có lẽ tôi thuộc loại người không lớn được, nói cách khác là căn bản không tài nào trưởng thành.
Bởi vì nguyên trạng của cuộc sống tôi, mười chín năm trước trong căn phòng đó, đã được đắp nặn hoàn chỉnh.
Sau này hoặc giả có thể sửa chữa, nhưng hình dáng sẽ không thay đổi bao nhiêu.

Trong quá trình sáng tác của tôi, ý nghĩ “bắt đầu lại từ đầu” tổng cộng có hai lần.
Lần đầu là nửa năm sau khi viết xong “Lần đầu thân mật”.
Bởi vì khi viết “Lần đầu thân mật”, tôi không ngừng đọc được những nhận xét của người khác đối với tôi.
Nhưng tôi hoặc tác phẩm của tôi trong lời người khác, đối với tôi là hoàn toàn xa lạ.
Tôi bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, không biết phải làm sao.
Vì sợ lạc đường, nên lựa chọn đứng yên tại chỗ.

Cho đến khi tôi quay về căn phòng đó, tìm lại được một bản thân mình chưa từng thay đổi.
Cũng phảng phất ngửi thấy mùi vị hồng trà lạc thần quen thuộc, đó là mùi vị duy nhất trong cuộc sống khi đó.
Bây giờ mùi vị của cuộc sống, hoặc là chính bản thân cuộc sống, căn bản không thể giống như trước được nữa.
Chỉ còn lại bản thân mình là không thay đổi.

Vì thế tôi dùng những dòng chữ rất đơn giản, viết nên “Hồng trà lạc thần.”
Lần thứ hai - cũng chính là lần này – ý nghĩ muốn bắt đầu lại từ đầu, là một tháng trước khi cất bút viết “Khổng tước rừng sâu.”
Nguyên nhân rất đơn giản: Tôi mệt rồi.
Đứa trẻ ham chơi đến mấy mệt rồi cũng sẽ muốn về nhà, vì thế tôi muốn quay lại căn phòng đó.

.....
tieu thuyet truyen tinh cam lang man ngon tinh trung quoc hien dai khong tuoc rung sau thai tri hang
User reviews of Khổng tước rừng sâu
Write the first review for this app!
Android Market Comments
No comments in the Android market yet